Cha đã dạy cho chúng con biết bao điều, nhất là biết cầu nguyện. Những đợt tĩnh tâm năm, cha tập cho chúng con thinh lặng cả tuần và thao luyện, mỗi ngày dành năm sáu tiếng sấp mình trước Thánh Thể, hoặc mỗi ngày luôn nhớ Chúa hiện diện bên mình.
Vào ngày 15/4/1975, Tiểu chủng viện Hoan Thiện lại mở cửa tiếp đón hơn 100 chú trở về. Chắc chắn đây là một quyết định dũng cảm của một vị Tổng Giám mục dũng cảm (Đức cố TGM Philipphê) giao phó nhà trường và các chú cho cha Gioan Nguyễn Lợi làm tân bề trên...
Tôi vẫn nhớ như in buổi cầu nguyện chung cuối cùng tại Tiểu chủng viện Hoan Thiện có 124 cánh tay của 62 anh em nắm chặt nhau thành một vòng tròn quanh bàn thờ, quỳ xuống trong nước mắt đầm đìa và thổn thức: “Cho con sinh ra trong ngàn người rồi Chúa khẽ gọi con đi, dù tâm tư con không thể hiểu thấu, hiểu thấu sự gì?”
Dưới ánh sáng mạc khải của Chúa Kitô, Mười Giới răn không được hiểu như là một loạt các quy luật nhưng là hướng dẫn đến một cuộc sống nhân bản đích thực được hoàn thiện trong tình yêu, niềm vui và hòa bình, được nảy sinh từ lòng vâng phục thánh ý Chúa Cha.
Phụng Vụ Lời Chúa hôm nay mời gọi con cái Thiên Chúa phải nên thánh thiện như Cha của họ, là Đấng Thánh ngự trên trời. Sự hoàn thiện gặp thấy đỉnh cao của nó ở nơi luật yêu thương.
Tôi xúc động và cảm thấy hạnh phúc tột cùng khi lên nhận phòng ở và đã gặp lại: nào Vinh Sơn, Lợi, Duy Thiện, Hùng noir, vợ chồng Đông, vợ chồng Phước, vợ chồng Thanh Liệu, và những người bạn khác mà chúng tôi đã từng một thời được ở bên nhau...