
Có những câu chuyện khiến người ta ngỡ như chỉ có trong tiểu thuyết. Một cô gái trẻ, xinh đẹp, nổi tiếng, từng sải bước trên những sàn diễn lộng lẫy, từng được tung hô giữa ánh đèn sân khấu, giữa tiếng vỗ tay và những lời ngợi khen. Nhưng rồi một ngày, cô lặng lẽ bước ra khỏi tất cả những hào quang ấy, cởi bỏ vương miện, rời xa ánh đèn, chọn khoác lên mình tấm áo dòng đơn sơ. Không phải vì thất bại. Không phải vì bị lãng quên. Nhưng vì cô đã tìm thấy một tình yêu lớn hơn mọi ánh hào quang.
Người ta từng biết đến cô là một người mẫu và nữ hoàng sắc đẹp nổi tiếng của Brazil. Nhưng hôm nay, cô được biết đến với một cái tên khác: xơ Eva. Một cái tên không còn gắn với sàn diễn, mà gắn với nhà nguyện. Không còn gắn với những bức ảnh thời trang, mà gắn với giờ cầu nguyện. Không còn gắn với những hợp đồng quảng cáo, mà gắn với những việc phục vụ âm thầm.

Thế giới sắc đẹp luôn có sức hút mãnh liệt. Vẻ đẹp được tôn vinh, được đo đếm, được xếp hạng. Danh vọng đến nhanh, tiền bạc mở lối, cơ hội trải dài. Nhiều người mơ ước được đứng ở vị trí ấy. Nhưng chính khi ở trên đỉnh cao, con người cũng có thể cảm nhận rõ nhất sự trống vắng bên trong. Ánh đèn có thể chiếu sáng gương mặt, nhưng không thể lấp đầy trái tim. Tiếng vỗ tay có thể làm rung động không gian, nhưng không chạm được vào nỗi khát sâu kín của linh hồn.
Có lẽ cũng như bao người trẻ khác, cô từng bước đi với ước mơ, với hoài bão, với khát vọng được công nhận. Nhưng giữa những thành công, có một lời gọi âm thầm vang lên. Không ồn ào. Không áp đặt. Chỉ nhẹ nhàng nhưng kiên trì. Lời gọi ấy không hứa hẹn danh tiếng. Không hứa hẹn tiền tài. Chỉ hứa hẹn một điều: bình an.
Từ bỏ một sự nghiệp đang ở đỉnh cao không bao giờ là chuyện dễ. Nó đòi hỏi can đảm lớn hơn cả việc bước vào cuộc thi sắc đẹp. Bởi ở đó, cô không chỉ thi với người khác, mà phải đối diện với chính mình. Đối diện với câu hỏi: mình thực sự muốn gì? Mình đang sống vì điều gì? Và điều gì sẽ còn lại khi nhan sắc phai tàn?
Vẻ đẹp thể lý có thể làm người khác ngưỡng mộ. Nhưng vẻ đẹp của một tâm hồn dâng hiến mới làm người ta thán phục. Khi cô chọn đời sống tu hành, nhiều người có thể đã ngạc nhiên, thậm chí tiếc nuối. Nhưng có lẽ chỉ cô mới hiểu rõ cuộc chiến nội tâm của mình. Cô không rời bỏ thế giới vì ghét nó. Cô rời bỏ vì đã tìm thấy một tình yêu lớn hơn.
Từ sàn diễn sang nhà nguyện là một hành trình đầy đối nghịch. Một bên là ánh sáng rực rỡ. Một bên là thinh lặng. Một bên là những bộ váy lộng lẫy. Một bên là chiếc áo dòng giản dị. Một bên là tiếng nhạc và lời tung hô. Một bên là tiếng kinh và lời cầu nguyện. Nhưng chính trong sự thinh lặng ấy, cô tìm thấy tiếng nói rõ ràng nhất của Thiên Chúa trong đời mình.
Ngày nay, với tên gọi xơ Eva, cô sống một cuộc đời tập trung vào cầu nguyện, phục vụ và chia sẻ niềm hy vọng nơi Chúa Giêsu Kitô. Không còn những buổi chụp hình thời trang, nhưng có những giờ cầu nguyện dài trước Thánh Thể. Không còn những hợp đồng quảng cáo, nhưng có những cuộc gặp gỡ âm thầm với những người đau khổ, những người đang tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời.

Điều làm câu chuyện của cô trở nên đặc biệt không phải chỉ vì sự tương phản giữa quá khứ và hiện tại, mà vì thông điệp mà cô gửi gắm: mục đích thực sự của đời người không nằm ở danh vọng. Danh vọng có thể làm ta nổi bật giữa đám đông. Nhưng đức tin giúp ta đứng vững khi chỉ còn một mình. Danh vọng có thể mang lại sự chú ý. Nhưng sự tận hiến mang lại ý nghĩa.
Trong một xã hội đề cao hình ảnh, thành công và sự nổi tiếng, lựa chọn của cô là một lời chất vấn âm thầm nhưng mạnh mẽ. Nó đặt lại câu hỏi cho mỗi chúng ta: ta đang sống vì điều gì? Ta đang xây dựng điều gì cho tương lai? Nếu một ngày tất cả những gì ta có thể khoe ra bên ngoài biến mất, liệu ta còn gì ở bên trong?
Cô không phủ nhận vẻ đẹp. Nhưng cô đã đặt vẻ đẹp ấy vào đúng vị trí của nó. Vẻ đẹp thân xác là quà tặng. Nhưng không phải là cùng đích. Vẻ đẹp tâm hồn, sự khiêm nhường, lòng trung tín mới là điều làm nên giá trị bền vững. Khi một người từng được ca ngợi vì ngoại hình lại chọn đời sống ẩn dật, điều đó cho thấy cô đã hiểu: con người không chỉ được tạo nên để được nhìn ngắm, mà để yêu và được yêu.

Nhiều người trẻ hôm nay chạy theo sự công nhận. Họ sợ bị lãng quên. Sợ không ai biết đến tên mình. Nhưng câu chuyện của xơ Eva cho thấy một nghịch lý: khi ta dám rời bỏ ánh đèn, ta có thể tìm thấy ánh sáng thật. Khi ta dám buông bỏ danh vọng, ta có thể chạm đến sự tự do. Khi ta chọn sống cho Thiên Chúa, ta không mất đi chính mình, mà tìm lại chính mình cách sâu xa nhất.
Cuộc đời tu hành không phải là một trốn chạy. Đó là một lời đáp trả. Đáp trả tiếng gọi của tình yêu. Đáp trả niềm tin rằng có một Đấng xứng đáng hơn mọi vinh quang trần thế. Đáp trả bằng chính cuộc đời mình.
Câu chuyện của cô truyền cảm hứng không chỉ cho những ai đang phân định ơn gọi tu trì, mà cho tất cả những ai đang đứng giữa những lựa chọn của cuộc đời. Nó nhắc rằng thành công không chỉ được đo bằng danh hiệu. Hạnh phúc không chỉ được đo bằng sự nổi tiếng. Và mục đích không chỉ được đo bằng những gì người khác thấy.
Có thể nhiều người vẫn nhớ đến cô như một người mẫu xinh đẹp. Nhưng có lẽ Thiên Chúa nhìn cô với một ánh mắt khác: ánh mắt của một Người Cha thấy con mình đã tìm đúng con đường. Con đường không trải thảm đỏ, nhưng trải đầy ân sủng. Con đường không có tiếng vỗ tay, nhưng có bình an.
Từ vương miện đến tấm khăn trùm, hành trình ấy không phải là đánh mất, mà là hoàn tất. Không phải là khép lại, mà là mở ra. Và trong sự chọn lựa ấy, cô đã để lại một dấu ấn mạnh mẽ cho thời đại này: rằng giữa một thế giới tôn thờ ánh sáng bên ngoài, vẫn có những tâm hồn can đảm đi tìm ánh sáng bên trong.
Và chính ánh sáng ấy mới là ánh sáng không bao giờ tắt.
Lm. Anmai, CSsR
https://www.facebook.com/linhmucanmaicssr/posts/pfbid02GL3EdjRvjFbfvsSChyJRbwaksHaFJYwJzxwjWebdSRswxHWRCXgf7oucV5945M8Cl
Tác giả: Lm. Anmai, CSsR
Nguồn tin: www.facebook.com
Ý kiến bạn đọc
Những tin cũ hơn