Cựu Chủng Sinh Huế

http://www.cuucshuehn.net


Được và mất ở đời người

Ở đời người, chẳng ai đi hết một kiếp mà chỉ toàn được. Cũng chẳng có ai sống trọn một đời mà chỉ toàn mất. Được và mất vốn dĩ song hành, lặng lẽ đi cùng nhau qua từng chặng đường, như hơi thở đi vào rồi lại đi ra, không thể tách rời.
can bang cuoc song

Có người được tiền bạc nhưng mất sự an yên. Có người được danh vọng nhưng mất những bữa cơm trọn vẹn bên gia đình. Có người được tiếng khen nhưng mất đi sự tự do trong lòng. Lại có người tưởng chừng chẳng có gì trong tay, nhưng đổi lại là giấc ngủ yên mỗi tối, là nụ cười nhẹ nhõm khi sáng mai thức dậy. Đời không bất công, chỉ là mỗi người trả giá ở những chỗ khác nhau.

Khi còn trẻ, ta thường nhìn được và mất bằng con mắt rất nông. Được là hơn người, mất là thua thiệt. Được nhiều thì hả hê, mất chút đã thấy uất ức. Ta chạy theo những thứ lấp lánh bên ngoài mà quên hỏi lòng mình có thật sự cần hay không. Đến khi đi qua đủ va vấp, đủ tổn thương, ta mới nhận ra có những cái được lúc đầu lại là mầm mống của mất mát về sau. Và có những thứ tưởng là mất đi, hóa ra lại cứu ta khỏi một con đường sai.

Có những mối quan hệ, buông tay rồi mới thấy lòng nhẹ. Có những cuộc tranh thắng thua, lùi một bước lại giữ được bình yên. Có những cơ hội bỏ lỡ khiến ta day dứt, nhưng cũng chính vì không bước vào mà tránh được những hệ lụy dài lâu. Đời người không phải lúc nào tiến lên cũng là được. Nhiều khi biết dừng, biết nhường, biết bỏ mới là giữ.

Người khôn không phải là người được nhiều nhất, mà là người hiểu rõ mình đang đánh đổi điều gì. Có những cái giá không đo được bằng tiền. Một lời nói nặng có thể đổi lấy thắng lợi nhất thời, nhưng mất đi một tấm lòng. Một hành động hơn thua có thể mang về phần lợi trước mắt, nhưng mất đi nhân nghĩa lâu dài. Có những thứ mất rồi không thể lấy lại, dù sau này có bao nhiêu tiền hay quyền cũng không bù được.

Càng sống lâu, người ta càng sợ mất những điều giản dị. Mất một người thật lòng thương mình. Mất một mái nhà yên ấm. Mất sức khỏe để rồi mới hiểu bao nhiêu được trước kia đều trở nên vô nghĩa. Khi thân thể còn khỏe mạnh, ta đổi sức lấy tiền. Khi sức đã cạn, ta dùng tiền đổi lấy từng ngày sống yên ổn. Nhưng có những thứ không thể đổi, dù có bao nhiêu cũng không mua lại được thời gian đã trôi.

Được và mất cũng là thước đo của lòng người. Có người vì sợ mất mà giữ chặt, cuối cùng mất nhiều hơn. Có người dám buông đúng lúc, lại giữ được lâu dài. Biết đủ là một dạng được rất lớn. Biết dừng là cách tránh những mất mát không cần thiết. Người tham quá thường mất sớm. Người biết đủ lại đi đường dài.

Ở một chặng nào đó của đời, ta sẽ hiểu rằng được lớn nhất không phải là có thêm, mà là bớt đi. Bớt sân si để lòng nhẹ. Bớt so đo để tâm an. Bớt kỳ vọng vào người khác để thôi thất vọng. Mất đi những gánh nặng trong lòng, hóa ra lại được sự bình thản mà trước kia tìm mãi không thấy.

Đời người giống như một cái túi. Được thêm thứ này thì tự nhiên chật chỗ cho thứ khác. Không thể ôm hết mọi thứ mà không đánh rơi gì. Quan trọng không phải là rơi bao nhiêu, mà là mình đã giữ đúng thứ cần giữ hay chưa. Có những thứ rơi xuống đất là rác, có những thứ rơi rồi mới biết là báu vật.

Khi nhìn lại, người từng trải không còn hỏi vì sao mình mất nhiều như thế. Họ chỉ lặng lẽ hỏi một câu rất nhẹ rằng những gì còn lại có đủ để sống an yên hay không. Nếu đủ, thì những mất mát kia cũng trở nên đáng giá. Nếu không đủ, thì dù từng được rất nhiều, lòng vẫn thấy trống rỗng.

Rốt cuộc, được hay mất không nằm ở việc ta có bao nhiêu trong tay, mà ở chỗ ta còn giữ được bao nhiêu trong lòng. Giữ được lương tâm, giữ được bình yên, giữ được những người thật sự thương mình, ấy là được rất lớn. Những thứ khác, đến rồi đi, mất rồi lại có, cũng chỉ là chuyện qua đường của một kiếp người.

Phạm Nhật Minh 


Nguồn: https://www.facebook.com/phamnhatminhtvld/posts/pfbid0hZGoU3zzyjbpgDXitGnK9ywwRE4142VRseRCoKB4tYNEMsjFBsCtEFZUcWVmJBrJl

Tác giả: Phạm Nhật Minh

Nguồn tin: www.facebook.com

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây