Buông bỏ
- Chủ nhật - 17/05/2026 19:53
- In ra
- Đóng cửa sổ này

Vị trí giả ngồi lặng thinh trong giây lát, rồi ngước lên với một nụ cười điềm nhiên:
"Tất nhiên là có. Bất cứ ai trên đời… cũng luôn có cho mình một đặc quyền để lựa chọn. Nhưng để thấu hiểu tường tận cội rễ, hãy cùng ta làm một thử nghiệm nhỏ."
Nói rồi, ông vớ lấy một chiếc bao tải bằng vải thô trống rỗng.
"Hãy theo ta ra nhà xưởng. Chúng ta sẽ lấp đầy chiếc bao này… bằng những chiếc đinh gỉ sét, những mảnh kính vỡ vụn, những chiếc ốc vít nặng nề và cả những công cụ sắc nhọn."
Đám đông tò mò đứng nhìn, xì xào bàn tán, không hiểu vị thầy đang muốn nhắn nhủ điều gì. Khi chiếc bao đã chứa đầy phế liệu, họ chuyền tay nhau, cố gắng lý giải xem một túi sắt vụn sắc nhọn thì có liên quan gì đến những đớn đau của kiếp nhân sinh.
Nhưng… chẳng mất quá nhiều thời gian để có được câu trả lời.
Chỉ vài phút sau, những góc cạnh sắc bén và những mũi nhọn hoắt bắt đầu đâm thủng lớp vải, cào rách bươm chiếc bao bố từ tận sâu bên trong. Những mảnh vỡ nguy hiểm bắt đầu trượt ra ngoài qua những khe rách.
Vị trí giả ra hiệu cho họ dừng lại và khẽ chỉ tay vào chiếc bao đang tả tơi:
"Hãy nhìn xem. Nếu muốn cứu chiếc bao này khỏi sự hủy hoại hoàn toàn… cách duy nhất là chúng ta phải thò tay vào sâu bên trong, và tự mình lôi ra tất cả những thứ đang cào rách nó."
Ông dừng lại một nhịp, để hình ảnh ấy từ từ thấm sâu vào tâm trí mọi người.
"Chúng ta… cũng đang làm một điều y hệt như thế với chính bản thân mình."
"Chỉ khác là… trong cuộc đời ta, những chiếc đinh gỉ và mảnh kính vỡ ấy… chính là sự oán hận, thù ghét, lòng tham, sự đố kỵ và những hằn học mà ta kiên quyết mang theo. Đó là những cảm xúc độc hại đang ngày ngày đâm thủng linh hồn ta. Ta lết chúng đi khắp mọi nơi, để mặc chúng cào rách tâm can mình từ tận sâu bên trong… và rồi lại tự hỏi: Tại sao mình lại đau khổ đến thế."
Bạn biết không… đó chính là lý do vì sao việc học cách buông bỏ, chưa bao giờ là một lựa chọn để chần chừ.
Bạn bắt buộc… phải dọn sạch cõi lòng mình khỏi những điều tăm tối và đầy tính hủy diệt mà bạn đang nuôi dưỡng. Chỉ khi đó, bạn mới tạo ra được một khoảng không gian trống rỗng cho sự bình yên bước vào… và chỉ khi đó, cuộc đời bạn mới có thể bắt đầu chuyển mình hóa thành những điều tốt đẹp.
Đến cuối cùng… tương lai của bạn mang hình hài ra sao… hoàn toàn phụ thuộc vào việc: Bạn lựa chọn lấp đầy tâm hồn mình bằng những điều gì.
Bạn thân mến, khi cuộc sống gặp bế tắc, chúng ta thường cố gắng đắp đậy nó bằng cách tìm kiếm những thứ bên ngoài: tìm kiếm một công việc mới, một mối quan hệ mới, hay cố kiếm thêm nhiều tiền. Nhưng nếu chiếc bao bố tâm hồn của bạn vẫn chứa đầy những "mảnh kính" của sự thù hận và sân si, thì mọi thứ tốt đẹp bạn cố nhét thêm vào, rốt cuộc cũng sẽ rơi rụng qua những vết rách rưới ấy. Chữa lành không bắt đầu bằng việc "cộng thêm" những điều mới mẻ. Chữa lành phải bắt đầu bằng "phép trừ" rũ bỏ những thứ đang ăn mòn trái tim bạn từ bên trong.
Nguồn: VnRadio https://www.facebook.com/VnRadioOnline/posts/pfbid0HKxwNgSg36HvAamExkVXRtGuKnMBGtsKm9vs6CJdvSWMcRGR7Lb2vBsNh962D9wkl